User Tools

Site Tools


start

Anh ra đi để lại cho chị quá nhiều nuối tiếc cho chị mà tiếc nuối lớn nhất chính là anh chị chưa kịp có với nhau 1 đứa con nào.

Cuộc sống này vốn dĩ chẳng có thứ gì chỉ êm đềm trôi đi, thuận buồm xuôi gió. Chuyện gì không phải trải qua đau đớn thì cũng trải qua sóng gió mới mong có được cái kết tốt đẹp, hoặc nếu không tốt đẹp thì chí ít cũng làm cho bản thân mình trưởng thành hơn. Xưa nay chuyện tình yêu thường là kẻ đau ít người đau nhiều. Chẳng có ai khi yêu mà không phải rơi nước mắt, mà không phải đau khổ. Nhưng sau những đau đớn tổn thương thì đương nhiên trái ngọt luôn là phần thưởng xứng đáng cho sự chờ đợi, cho những cố gắng.

Ấy nhưng tình yêu của anh chị thì lại không có vẻ gì là như vậy. Sóng gió, đau khổ hay nước mắt hình như chưa từng xuất hiện trong tình yêu của anh chị. Lúc nào tiếng cười, sự ngọt ngào, hạnh phúc cũng thường trực trên môi. Tình yêu khiến cho nhiều người phải ghen tỵ ấy cuối cùng cũng đơm hoa kết trái bằng một đám cưới hết sức ngọt ngào, lãng mạn.

Tình yêu của anh chị dành cho nhau đẹp từ khi yêu cho đến khi cưới. Một cuộc hôn nhân đầy ắp tình yêu thương và sự sẻ chia khiến cho ai nhìn vào cũng không ngớt lời khen ngợi. Nhiều người thắc mắc chẳng lẽ trên đời này thật sự có một tình yêu tuyệt vời và không trắc trở như vậy sao. Cho đến khi…

Hôn nhân càng đẹp đẽ, càng ngọt ngào bao nhiêu thì người ta lại càng muốn nó nhanh được đơm hoa kết trái. Chị cũng như vậy, chính vì muốn đáp lại tình yêu thương, trân trọng mà anh giành cho chị cho nên chị muốn sinh cho anh những đứa con thật khỏe mạnh, xinh đẹp, ngoan ngoãn. Anh chị thì đương nhiên lúc nào cũng êm ấm, hạnh phúc rồi nên chuyện sinh hoạt vợ chồng thì đương nhiên lại càng thêm hợp. Thế nhưng mặc dù không dùng biện pháp tránh thai nào nhưng 6 tháng rồi anh chị vẫn chưa có tin vui. Mọi người ai gặp chị cũng hỏi. Thậm chí có người còn nói với chị:

Chồng chết sớm, vợ đêm nào cũng lên tụng kinh cho chồng ai ngờ 2 tháng sau tá hỏa phát hiện mình có thai - Hình 1

(Ảnh minh họa)

-Chồng mày tốt với mày như thế mà mày không chịu đẻ lấy một đứa để mà giữ chân nó đi thì không sớm muộn gì nó cũng đi với gái thôi.

Sao mà chị thấy ghét những con người động một chút là tọc mạch chuyện của gia đình nhà khác như thế chứ. Không phải là họ đang ghen ăn tức ở với gia đình nhà chị đấy chứ. Chị thừa hiểu mấy chuyện này nhưng lời người ta nói khiến cho chị không muốn để tâm cũng không thể được. Mà bây giờ chuyện vô sinh cũng nhiều lắm đấy, chị cũng chẳng thể coi thường được. Chị định nói với anh mấy suy nghĩ của chị nhưng lại sợ anh đã lo quá nhiều việc rồi, giờ còn tạo áp lực cho anh nữa cũng không được. Chị một mình đi khám thì nhận được thông báo sức khỏe của mình hoàn toàn bình thường. Bác sĩ khuyên chị cứ thả lỏng tâm lý, không nên căng thẳng quá. Chị tin vậy và cũng cố gắng thoải mái. Nhưng…

Mọi chuyện đi xa hơn khi chị vẫn không có thai. Cực chẳng đã chị đành nói với anh. Chị muốn anh đi khám sức khỏe nhưng anh không đồng ý. Anh nói:

-Em đừng có nghe vớ vẩn. Anh khỏe mạnh thế này khám khám cái gì.

Nhìn sắc mặt lo lắng, cáu gắt của anh chị cảm giác có gì đó bất an…

Nhận được tin báo anh bị tai nạn sông nước không tìm thấy xác. Chị đau đến chết đi sống lại. Anh ra đi để lại cho chị quá nhiều nuối tiếc cho chị mà tiếc nuối lớn nhất chính là anh chị chưa kịp có với nhau 1 đứa con nào. Rồi đêm nào vì thương nhớ anh mà chị cũng lên phòng thờ để tụng kinh cho anh, chị mong anh sớm được siêu thoát. Và rồi ròng rã 2 tháng trời vừa tụng kinh vừa khóc, có những đêm mệt đến lả đi mà không biết gì, chị bỗng thấy người khác khác. Bình thường kinh nguyệt của chị rất đều, tháng này lại mất. Chị còn thấy buồn nôn khó chịu khi ngửi thấy mùi thức ăn nữa. Không thể nào có những biểu hiện kì lạ như vậy được. Chị cứ đành liều mua que thử về thì ngã ngửa khi que thử hiện lên 2 vạch. Sao lại có chuyện này cơ chứ… Anh đã chết rồi, chị thì không từng phản bội anh chẳng lẽ chị gặp ma rồi. Hồn ma của anh đã về chăng…

Chị không biết phải làm thế nào. Chị có nên công bố chuyện có thai này ra không, hay cứ để mọi người coi nó là con của anh vì dù sao anh cũng mới ra đi được 2 tháng hay quyết tìm mọi cách để tra ra sự thật đây. Nhưng liệu sự thật có khiến cho chị phải hối hận không?? Nhìn qua khe cửa, thấy nước mắt chị rơi, người đứng sau tấm ảnh thờ kia lén lau nước mắt. Anh biết chuyện này thật điên rồ nhưng anh hy vọng chị sẽ không phải đau khổ thêm nữa vì anh. Ung thư, anh không thể sống thêm nữa, chỉ có thể để lại cho chị sinh linh bé nhỏ đó mà thôi. Đôi khi, ta cô đơn trong chính cuộc tình của mình, cứ ngỡ rằng yêu đậm sâu, cứ ngỡ rằng yêu lâu và hiểu thấu, kỳ thực, thời gian dài không làm cho hai người gần nhau thêm được, hiểu nhau thêm được.

Vốn dĩ, chúng ta vẫn là hai cá thể tách biệt, cớ làm sao phải yêu cầu ngươi còn lại hiểu thấu tâm tư hay suy nghĩ của mình? Sự giống nhau vì tính cách hay suy nghĩ, âu chỉ do thời gian và thói quen để rồi tự hoan hỉ với cái suy nghĩ ” chúng tôi là một” ” chúng tôi hiểu nhau lắm đấy”.

Thực ra, ta cũng không thể hiểu nổi chính mình. Vậy có gì đảm bảo người kia sẽ hiểu?

Cô đơn trong chính cuộc tình của mình - Hình 1 Đôi lúc, ta bất lực với cuộc đời này với những sóng gió mà nó đem lại. Bất kỳ ai trong cuộc đời cũng hơn một lần đối diện với khó khăn, chỉ khác ở cách nhìn nhận.

Ta không dễ quên, nghĩ ít đi hay có thể bơ mọi thứ đi để sống.

Ta luôn lo lắng về tương lai, về viễn cảnh mãi mãi không có kết cục như mình muốn. Những âu lo đó ta gói ghém lại. Không nói ra. Nhất định. Nói không được, mà giấu đi cảm giác chẳng an lành.

Phải chăng thế mà ta vẫn thấy cô đơn trong cuộc tình của chính mình. Bởi trái tim này quá nhạy cảm, người biết suy nghĩ sâu sắc đôi khi thừa thãi.

Có những lúc, ta cứ đối diện với nỗi buồn một cách vô cớ. Chẳng thể nào mỉm cười, chẳng thể nào đủ sức để đưa tay nắm lấy một bàn tay đang đợi sẵn.

Thật vô lý bởi đôi khi ta không cần những thứ phải nói ra bằng lời, diễn tả bằng cảm xúc hay phải phơi bày mọi thứ. Thứ ta cần, đơn giản là cái thứ cảm giác không phải xa lạ, không phải vô vàn cảm xúc mà bất kỳ ai cũng có thể đem đến, không phải bất cứ câu nói mà ai cũng có thể thốt ra. Im lặng cũng được. Nhưng thấu hiểu. Hiểu được nỗi đau, hiểu được âu lo, hiểu được cả ngàn sóng gió có thể ùa đến bất cứ lúc nào. Hiểu để mà thương, mà yêu. Miễn không như là người dưng. Có thể vội vã dăm ba câu, nói hai lời rồi biến mất chẳng đọng lại chút tàn dù là rơi rớt.

Ta cô đơn bởi lẽ, dù đang bước chung đường, nhưng đâu cần những lối đi được lập trình sẵn, càng không thiết tha với những mối quan tâm chỉ như là trách nhiệm. Tuyệt nhiên không muốn nhận về sự đối xử giống – y – như – bao – người – có – thể – đối – xử. Sự giống nhau khiến ta tuyệt vọng.

Người dưng, cũng có thể an ủi, vỗ về, cũng có thể chở che, cũng có thể yêu thương.

Nhưng người dưng, rồi vội vã cũng quên. Cũng giống như bao người dưng khác.

Cô đơn, rồi cô đơn mãi. Ta cần một sự thiết tha, một nơi vỗ về, một bờ vai mà không thể nào tìm thấy ở đâu khác trên đời này. Không có thể có cảm giác thứ hai, người thứ hai. Người dưng thì nhiều, nhưng người duy nhất chỉ có một.

Vì thế, khi yêu, đừng đối xử – như – một – người – dưng.

Đôi khi, ta cô đơn trong chính cuộc tình của mình, cứ ngỡ rằng yêu đậm sâu, cứ ngỡ rằng yêu lâu và hiểu thấu, kỳ thực, thời gian dài không làm cho hai người gần nhau thêm được, hiểu nhau thêm được.

start.txt · Last modified: 2018/11/27 02:26 (external edit)